Đến bây giờ, em vẫn giữ thói quen của những ngày có anh
Serena Võ Tháng 2 25, 2017 02:00 PM
Em ước rằng mình đang tự huyễn hoặc và rằng giữa chúng ta chẳng có gì hơn tình bạn. Chuyện của chúng mình chỉ dừng lại ở đâu đó trong quá khứ, nhưng những nụ hôn, những cái nắm tay, những lời âu yếm nó quá thật. Em làm sao để xóa hết đây anh?

Những xúc cảm dành cho anh dường như không thể diễn tả hết bằng lời. Em nghĩ dù có nói thế nào chắc anh cũng không quan tâm nữa. Anh à, em viết để thấy nhẹ lòng mình, vì em không thể chia sẻ được những cảm xúc của mình với ai khác. Những lúc như thế này thật cô độc biết mấy.

Anh à, anh từng là của em. Hôm nay, những dòng này là dành cho anh. Có lẽ là lần cuối cùng em viết để giữ lại những kỷ niệm của mình và sau này em sẽ không nhắc nhớ đến nữa vì em phải buông thôi.

Ảnh: GaryWuuu

Em vẫn nhớ mình biết nhau vào những ngày thu của năm trước. Khi ấy mình trò chuyện cùng nhau, và chúng ta vẫn là những người bạn bình thường anh nhỉ. Lúc ấy, em đã gặp vài chuyện buồn và anh đã ở cạnh em. Cũng vì những gì anh phân tích rất hợp lý nên em đã làm theo.

Em vẫn nhớ lần đầu mình gặp nhau. Đó là một buổi tối khi anh từ nơi làm việc chạy đến nhà em. Một chàng trai khờ khờ, vốn dĩ chẳng phải là tuýp người em yêu thích. Nhưng dần dần em quen với sự có mặt của anh trong cuộc đời mình. 

Lần gặp thứ hai là khi em đi ăn với bạn bè. Anh từ chỗ làm chạy 20km để đi ăn cùng em rồi đưa em về nhà. Khi ấy, em chỉ mong chàng trai này sẽ mãi cùng em như thế. Đến tận bây giờ em vẫn còn giữ thói quen của những ngày có anh. Nhưng chắc anh không còn biết nữa. Em thường chợt tỉnh giấc khi trời đã về khuya để xem tin nhắn, vì khi xưa vào khung giờ ấy anh mới xong việc và đến với em. Rồi mình lại cùng đèo nhau qua những phố phường đầy ánh đèn và vắng thưa người như thế.

Trong em, vẫn nhớ anh từng nói em cứ tiếp tục con đường phía trước, anh sẽ ở cạnh em. Chàng trai hứa với em rằng ba năm sau sẽ cùng em bắt đầu một chuyện tình mà ở hiện tại đành phải gác lại vì tương lai của cả hai. Chính anh, anh đã đồng ý với em rồi mà. Vì sao hả anh? Sao giờ đây anh im lặng?

Và giờ đây em vô tình gặp anh bên người yêu cũ. Em không khóc, không làm ầm lên nhưng sao lòng em thấy nhói đến thế. Thà khóc hết nước mắt một lần rồi đứng dậy bước tiếp còn hơn như bây giờ nằm nghe trái tim rơi vỡ mà bản thân không thể nào góp nhặt được. Chắc hẳn chẳng có ai vui khi nhìn thấy người mình từng và vẫn còn thương đột nhiên rời xa mình để yêu một cô gái khác. Lấy quyền gì ghen hờn khi chỉ là kẻ đi ngang đời thế thôi.

Ảnh: GaryWuuu

Em ước rằng mình đang tự huyễn hoặc và rằng giữa chúng ta chẳng có gì hơn tình bạn. Chuyện của chúng mình chỉ dừng lại ở đâu đó trong quá khứ, nhưng những nụ hôn, những cái nắm tay, những lời âu yếm nó quá thật. Em làm sao để xóa hết đây anh?

Anh à, thế giới không anh thật nhỏ bé, ít dần tiếng cười, ít dần những mong chờ, ít lại cả những bao dung và chân thành dành cho người con trai khác. Em biết, mình đã để chuyện tình trôi vào dĩ vãng. Anh và chị vốn dĩ đi một vòng rồi quay lại bên nhau và em chỉ là một trạm dừng chân tạm thời trên con đường ấy.

Những ngày có anh là những ngày thật sự rất hạnh phúc trong cuộc đời em. Nhờ anh, em đã vượt qua những khó khăn. Nhờ có anh mà em mơ ước nhiều hơn, và em khao khát nhiều hơn cho tương lai hai đứa. Sau này em sẽ không cười với anh nữa đâu. Hãy để em được ích kỷ như thế nhé, để em có thể quên anh dễ dàng hơn một chút. Chàng trai hãy luôn mạnh mẽ và an yên anh nhé. Thương anh.

Author: Serena Võ

Tin mới trong ngày