Những đóa Hoya - Phần 1
Đông Thảo Tháng 4 25, 2017 07:00 PM
Mà khoan đã, cậu ấy đang nói gì vậy? Cậu ấy nói thích loài hoa này vì chúng nhắc cậu nhớ đến tôi ư?

Tôi chưa bao giờ có ý định chụp ảnh chuyên nghiệp, kể cả khi mọi người xung quanh bảo tôi có khiếu chọn bố cục cho những bức hình cảnh vật tôi từng tải lên Facebook.

Thậm chí mẹ tôi, vốn là một người rất tiết kiệm, cũng định bỏ số tiền kha khá mua cho tôi chiếc máy chụp hình xịn để tôi có thể chụp những tấm ảnh chất lượng hơn. Tôi chỉ đơn giản là thích sưu tầm vẻ đẹp thiên nhiên cho riêng tôi, bằng điện thoại di động với ống kính tám chấm “thần thánh” của mình, chứ không hề có ý định sẽ đầu tư nghiêm túc vào lĩnh vực này. Tôi lại không thích chụp người mà chỉ yêu thích chụp cảnh đẹp, mà như vậy thì kiếm đâu ra tiền để bù lại số tiền mua máy?

Ấy vậy mà Toàn – cậu bạn thân của tôi cứ hối thúc tôi tham gia vào cuộc thi chụp ảnh cho người không chuyên ở trên mạng tổ chức. Không biết cậu ta có bị điên không nữa. Dù cho là không chuyên thì những thí sinh trong đó chắc chắn là chuyên nghiệp hơn tôi rồi. Họ biết ống kính nào tốt, máy nào bắt hình nhanh, còn tôi, tôi chỉ mãi trung thành với con LG cũ mèm bắt ảnh đã chậm, xem hình xong chỉnh lại chế độ chụp còn chậm hơn. Chắc chắn là không vì cuộc thi này mà tôi mua máy chụp tốt, vì tôi đâu thể nào mà đậu vòng trong được?

Ảnh: Kit Junglist

Tranh thủ thời gian nghỉ giữa các tiết, Toàn tới tìm tôi, lặp lại bài ca năn nỉ ỉ ôi nhưng tôi vẫn lắc đầu nguầy nguậy. Thật phiền chết được mà, sắp thi giữa kì rồi mà còn lo thi thố linh tinh cái gì không biết nữa. Vò đầu bứt tóc vì tính ngoan cố của tôi, Toàn làu bàu:

- Tui tìm máy tốt cho bà mượn, được không?

Giữ nguyên vẻ ngang ngạnh, tôi trề môi:

- Không! Làm biếng lắm bạn hiền! Lại phải ra khỏi nhà sao?

- Vậy thì cứ đến vườn nhà ai đó để chụp bông chụp hoa gì đó là được mà. Với bà thì kiểu gì chả có hình đẹp!

Vừa định nói Toàn đừng có tâng bốc tôi như vậy thì chuông vào lớp reng, Toàn bỏ đi trước. Chúng tôi không học cùng ngành nên đến giờ cậu ta phải về lớp mình. Tôi đứng trước đó trố mắt nhìn theo dáng Toàn bước đi, tay đút vào túi quần đầy ung dung thấy phát ghét.

Gần đến hạn chót nộp bài sơ khảo, Toàn lải nhải bên tai tôi nhiều hơn. Thậm chí ngày hôm sau là kiểm tra môn Toán Cao Cấp, tôi đang cuống lên vì ôn bài mà cậu ta vẫn hối thúc tôi như thể sắp tận thế đến nơi. Cáu bẳn, tôi bất lực gắt ầm lên: 

- Được rồi, vậy ông tìm vườn nhà ai đẹp đẹp rồi dẫn tui tới đó. Tui vào nháy vài tấm rồi về.

Chả hiểu tôi có tài cán gì mà Toàn cười hê hê thỏa mãn như tên khờ, gật đầu lia lịa xong chạy vọt đi gọi điện thoại. Còn tôi thì nằm dài xuống bàn học, thở dài thườn thượt. Bài vở chưa đâu vào đâu hết mà!

...

Sau này tôi mà có khả năng mở được công ty riêng, nhất định tôi sẽ thuê Toàn về làm thư kí kiêm vệ sĩ cao cấp.

Chuyện là sau lời đồng ý của tôi chỉ hai tiếng, cậu ấy đã tìm ra ngay một chỗ còn trên cả tuyệt vời cho tôi “tác nghiệp”. Cậu còng người đèo tôi trên chiếc xe đạp tróc sơn của mình đến phờ phạc, chúng tôi tới nơi chỉ sau hai mươi phút. Chúng tôi dừng chân trước một cửa hàng kinh doanh cây cảnh, tôi nhíu mày:

- Ấy, chỗ này người ta buôn bán tự nhiên đi vào chụp hình tùm lum rồi đi ra lỡ bị chửi thì sao?

Toàn bảo tôi xuống xe rồi dựng xe sát vào cửa nhà, nhe răng thật nham nhở:

- Sẽ không vì chủ của cửa hàng là chị họ của tui. Vào đi nhanh lên!

Cứ làm như tôi có được lựa chọn nào khác ấy. Toàn đẩy lưng tôi vào trong. Đó là một căn nhà ba tầng sơn màu cam nhạt, trước sân toàn cây là cây, từ bonsai cho đến đủ loại hoa lớn nhỏ. Mẹ tôi mà thấy được cảnh này chắc là thích lắm đây. Chúng tôi vừa đặt chân qua cửa thì một tràng sủa hung tợn vang lên ầm ĩ. Vài giây sau tiếng vuốt gõ lên sàn báo cho tôi biết một con chó to bự đang tới. Y như rằng, con Bẹc-giê ngang ngửa chú bê con hiện ra chỗ đường luồng cạnh bên phải nhà, phía không có cửa. Tôi khẽ kêu lên một tiếng rồi vội vã chạy ra sau lưng Toàn nấp. Tôi sợ nhất là mấy con chó khổng lồ như vậy. Thấy tôi run bần bật, Toàn lớn tiếng quát:

- Yên coi Lu! Tao mà mày dám sủa hả?

Thú thật là tôi chưa bao giờ thấy bạn mình oai vệ dữ vậy. Bình thường cậu ấy toàn hành xử điên điên tửng tửng, thế mà bây giờ con Lu lại im re quay trở lại nơi nó phóng ra, và biến mất hẳn.

Tôi, mặt mày đờ đẫn vẫn chưa hoàn hồn, được Toàn nắm cổ tay kéo đi về phía đường luồng còn lại. Cậu với tay vào trong kéo chốt rồi mở tung cửa, đẩy tôi vào trước. Tôi lắp bắp:

- Ủa, mình không… không vào chào chị ông hả?

Toàn lắc đầu, vẫn kéo tôi tiến sâu hơn vào trong. Đến cuối đường, chúng tôi quẹo ra sau, để rồi cả một khu vườn mát rười rượi thơm ngát hương hoa hiện ra trong tầm mắt.

Ảnh: Thomas Verbruggen

Ban nãy tôi nói sai rồi, phải nhìn thấy khu vườn này thì mẹ tôi mới thích mê. Bố cục của khu vườn không hề rõ ràng, đúng hệt như những gì tôi cần. Tôi không thích bố cục hay khuôn mẫu, bất cứ cảnh trí nào có cách sắp xếp càng tự do thì tôi càng thích. Những chậu lan Vũ Nữ đặt xen vào giữa nào là Mười Giờ, Tường Vi, hoa Trang đủ sắc màu, đây đó lại có khóm Trúc Nhật tỏa bóng che rợp một khoảng sân. Đẹp đẽ là thế, nhưng điều khiến tôi thực sự bị thu hút lại chính là giàn dây leo um tùm nép mình trong góc vườn. Toàn đứng chống nạnh, mỉm cười hài lòng:

- Sao nào? Quá được đi đúng không?

Tôi quay sang đấm mạnh vào bắp tay bạn mình, cười khanh khách:

- Đỉnh của đỉnh luôn chứ nói gì nữa!

Đoạn tôi bỏ mặc bạn thân, bắt đầu đi một vòng khu vườn thần tiên ấy. Đi đến đâu tôi cũng đưa máy lên chụp. Trên đời này có những điều nghịch lý ở chỗ, những lúc tôi đứng trước cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp ở Đà Lạt tôi lại chẳng tìm được chỗ nào mình hài lòng để chụp, còn khi ở đây, chỉ là một khu vườn nhỏ tôi lại bối rối không biết nên chụp góc nào trước, bởi vì có quá nhiều thứ để chụp.

Cho đến khi điện thoại tôi nóng rực lên tôi mới bắt đầu tìm tới giàn cây leo. “Đẹp quá đi mất!” – tôi nói với chính mình. Quay vòng quanh, ngước cổ lên để nhìn ngắm tia sáng mặt trời lọt qua vòm lá, mắt tôi chạm vào một chùm những bông hoa trắng có lớp cánh nhỏ hơn, ánh hồng ở giữa. Thật lạ, tôi chưa bao giờ nhìn thấy loại hoa này trước đây. Nhiều chùm hoa khác dần hiện ra khi mắt tôi quen với ánh sáng yếu của vòm cây. Có những mối buộc bằng dây ẩn nấp giữa những nhánh lá, giữ cho những chùm bông không rơi xuống. Thì ra toàn bộ giàn leo này chính là nơi trú ngụ của loại hoa ấy. Một chùm buông thõng người ngang vai tôi, tôi liền đưa tay lên đỡ lấy chúng, nhìn ngắm.

Loài hoa này lạ thật đấy. Chúng như thể được làm bằng nhựa vậy, nếu không nhờ mấy chú kiến bò đầy trên mặt mấy bông hoa thì tôi đã nghĩ đó là hoa giả rồi. Đặc biệt hơn nữa, chúng rất giống nhau, từng hoa từng hoa một, như thể được đúc từ một khuôn. Khoảng cách giữa các hoa, sự đối xứng của chúng gần như là hoàn hảo. Mắt tròn mắt dẹt, tôi cứ đứng ngắm loại hoa này một hồi không ngừng được. Tập trung quá tôi không để ý Toàn đến đứng sau lưng từ lúc nào, hắn nhìn qua vai tôi rồi đột ngột lên tiếng làm tôi giật thót:

- Hoa đó tên tiếng Anh giống tên cái anh dancer trong nhóm Hàn Quốc bà thích đó! Hình như nhóm Infinite thì phải?

- Hoya á? 

Ảnh: tanjica perovic photography

Tôi há hốc mồm, phần vì giật mình, phần vì ngạc nhiên với sự hiểu biết của cậu bạn.

- Ừm, đúng rồi. Hoya, hay là Cẩm Cù cũng được. Đẹp không?

Tôi gật đầu, nghĩ ngợi mông lung hơn. Mẹ tôi rất thích trồng cây cảnh, sao mà mẹ lại không biết đến loại hoa này nhỉ? Tất cả những gì tôi biết về các loại hoa đều nhờ mẹ cả. Sẽ chẳng bao giờ tìm thấy hoa Hồng hay Cúc hay Hoàng Anh trong vườn nhà tôi đâu, vì mẹ tôi toàn thích trồng mấy giống hoa là lạ, không thường gặp. Hẳn mẹ sẽ ngạc nhiên lắm khi biết có loài dây leo này, lát nữa tôi sẽ hỏi Toàn xem tôi có thể đem một, hai bông về cho mẹ xem không mới được. Chỉ tiếc là nhà tôi không có đủ diện tích để làm thêm giàn leo, nếu không tôi sẽ xin loại hoa này về trồng thử xem sao. Chẳng qua là trong vườn nhà tôi đã có một giàn đậu trĩu quả do tôi tự tay trồng rồi, tôi quý chúng lắm, đến nỗi những bức hình trên trang cá nhân của tôi hầu hết toàn là về bụi Đậu đen sai quả đó.

- Mới nhìn tưởng hoa giả phải không?

Toàn cứ như thể đoán được suy nghĩ của tôi vậy. Tôi lại gật đầu, rồi đưa điện thoại lên, bật đèn flash chuẩn bị chụp. Đúng lúc đó Toàn chặn tay tôi lại, hỏi nhỏ:

- Uyên biết tại sao lại có loài hoa này ở đây không?

Mắt tôi mở to hơi bất ngờ vì cách Toàn gọi tên tôi. Cậu chưa bao giờ gọi tên tôi trực tiếp ra vậy, nhưng thay vì bắt bẻ thì tôi chỉ chăm chú lắng nghe.

- Toàn rất thích loại hoa này…  

Toàn ngập ngừng, khẽ cắn môi:

- Bởi vì nó gợi Toàn nhớ đến Uyên đó!

Tôi không biết phải nói gì cả. Thật sự tôi chẳng thấy những bông hoa trắng xinh xắn ấy có liên quan gì đến tôi cả. Không lẽ vì cái tên Hoya? Tôi đúng là thích anh chàng Hoya ấy, nhưng đâu đến mức để khiến anh ấy trở thành “lời nhắc nhở” về mình. Mà khoan đã, cậu ấy đang nói gì vậy? Cậu ấy nói thích loài hoa này vì chúng nhắc cậu nhớ đến tôi ư? Sao tự nhiên không khí trở nên căng thẳng vậy nè. Toàn đang đáp lại cái nhìn của tôi một cách thẳng thắn, không chút ngượng ngùng. Còn tôi thì ngược lại, chỉ sau vài giây nhìn vào đôi mắt cười của cậu ấy tôi nóng cả mặt rồi vội quay đi. Vụng về bước về phía sau, chân tôi vấp vào một cái cần gạt, thế là hệ thống phun nước cho khu vườn bắt đầu khởi động.

(Còn tiếp)

Author: Đông Thảo

Tin mới trong ngày

  • Thương anh, một lần cuối cùng

    Thương anh, một lần cuối cùng

    Apr 19, 2018 08:00 PM
    Anh nói, khi không có anh, em cũng phải sống vui vẻ và hạnh phúc, anh vẫn âm thầm bên em, chỉ là giữa hai chúng ta không thể thân thiết nhiều như trước, nhưng anh vẫn sẽ thương em. Em yêu anh là thật. Rời xa anh cũng là thật. Nhưng với em, anh vẫn là tòa thành vĩnh cửu, là tín ngưỡng đẹp nhất của em. 
  • Bệnh ung thư phổi với chế độ dinh dưỡng hợp lý

    Bệnh ung thư phổi với chế độ dinh dưỡng hợp lý

    Apr 19, 2018 07:30 PM
    Bệnh ung thư phổi với chế độ dinh dưỡng hợp lý sẽ giúp bạn xua tan mối lo ngại về bệnh và hỗ trợ quá trình điều trị thêm hiệu quả.
  • Hải và Phương

    Hải và Phương

    Apr 19, 2018 07:00 PM
    Tuổi trẻ cũng như tình yêu, cho dù người ta đớn đau đến tột cùng vì nó, cho dù có mệt mỏi, chán chường vì nó, nguyền rủa nó, nó vẫn đến và đi để lại trong tâm hồn người ta một nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Hải vốn chưa bao giờ hiểu rõ trái tim mình. Tình cảm anh dành cho Phương là yêu, là tình bạn, hay là tình cảm ruột thịt mà một người anh trai dành cho đứa em gái bé bỏng, Hải thậm chí chẳng phân biệt nổi.
  • Nhà giả kim - Chương 9

    Nhà giả kim - Chương 9

    Apr 19, 2018 07:00 PM
    Phải kiên nhẫn vô cùng, đó chính là đức tính đầu tiên kẻ chăn cừu phải học.
  • Batik - Nền văn hóa đặc trưng của Indonesia

    Batik - Nền văn hóa đặc trưng của Indonesia

    Apr 19, 2018 06:30 PM
    Batik là nền văn hóa thời trang điển hình tại Indonesia. Batik không chỉ là một miếng vải truyền thống mang nhiều hình ảnh độc đáo, mà bên trong Batik còn chứa đựng các giá trị lịch sử và giá trị truyền thống của Indonesia.