Rồi một ngày, cả hai đều sẽ khác

Update Jan 02, 2018 02:00 PM

Để rồi một ngày khi gặp lại cả hai đều sẽ khác. Khi mới xa nhau, em nói em vẫn vậy, vẫn chỉ yêu mình anh, nhưng em cũng không đoán trước được, một ngày nào đó, em cũng bị cuốn theo dòng người hối hả, đầy rẫy những lo toan, để rồi em cũng khác như anh.

Đường tình yêu êm đềm, hạnh phúc là vậy nhưng nào ai biết trước được chữ ngờ, ai biết được khi nào chợt đứt quãng giữa đường đời mông lung. Chia tay nhau, nghĩa là hai người bước theo lối đi riêng, chọn cho nhau một ngã rẽ tách biệt, nơi mà cả hai sẽ chẳng còn chung một giấc mộng, đường ai nấy bước.

Để rồi một ngày khi gặp lại cả hai đều sẽ khác. Khi mới xa nhau, em nói em vẫn vậy, vẫn chỉ yêu mình anh, nhưng em cũng không đoán trước được, một ngày nào đó, em cũng bị cuốn theo dòng người hối hả, đầy rẫy những lo toan, để rồi em cũng khác như anh.

Ảnh: ARTLee

Sẽ có một ngày, mình gặp lại nhau ở một nơi nào đó, nơi không phải là lối cũ thân quen mà hai ta đã từng bước với những kỷ niệm đẹp. Khi ấy, em sẽ chẳng là em, là đứa sinh viên năm hai đại học, trẻ con và nông nổi. Còn anh, anh cũng chẳng phải là một sinh viên mới ra trường với bao đam mê cháy bỏng, phải đối mặt với nhiều khó khăn bất cập khi tìm kiếm việc làm. Chúng ta, mỗi người đứng ở một địa vị xã hội khác nhau.

Em sẽ chẳng là em, là cô gái bé nhỏ, mỗi lần nhìn thấy anh lại chạy sang nũng nịu, trêu chọc, bắt anh làm cái này, cái kia cho em, bắt anh đưa em đi qua từng con phố nhỏ, chỉ để được gần anh nhiều hơn. Vì theo tuổi tác, với những giông bão của cuộc đời, em không còn ngô nghê như trước. Có thể em sẽ điềm tĩnh hơn, suy nghĩ và ưu tư nhiều hơn.

Anh sẽ ngày càng khác. Anh sẽ là một người có công việc, mọi thứ ổn định. Cuộc sống lo toan và gánh vác nhiều việc khiến anh già hơn bây giờ. Và rồi hình ảnh của người em yêu trước kia, người luôn nuông chiều em nhiều thứ, lo lắng cho em từng việc nhỏ, định hướng cho em những bước đi cũng dần dần tan biến theo thời gian.

Khi hai ta gặp lại nhau, chắc cũng chỉ còn câu “Giờ em thế nào?”. Em sẽ chẳng còn vội vã cười tươi như cô bé hồi ấy, mỗi lần được anh quan tâm lại hí hửng, vui mừng như đứa trẻ được ai đó cho kẹo. Bởi câu hỏi đó, chỉ mang tính xã giao nặng gánh trong lòng. Em sẽ chỉ mỉm cười và nói rằng ”Em sống tốt” mà thôi. Vì những nỗi đau ấy, khiến lòng em chai sạn, vì khi em chấp nhận buông tay, nghĩa là em chẳng còn tin vào tình yêu nữa. Cuộc sống của em sẽ lẳng lặng cuốn theo những sóng gió cuộc đời, một mình em nơi đó, một mình em nổi trôi. Cố gắng mạnh mẽ vì hiểu rằng khi nhớ, anh sẽ chẳng xuất hiện thêm lần nữa. Từ đó mà em và anh đã khác khi chia tay.

Cuộc sống là như vậy, với bao tính toán, cơm áo, gạo, tiền… hay gánh nặng sự nghiệp, con người sẽ đổi thay nhiều thứ, vì khi đó tình yêu không còn đủ sức khiến họ thoát khỏi những mệt mỏi, âu lo. Tình yêu không thể nào đủ sức chống lại tất cả nếu như không đủ lớn, đủ tin tưởng ở nhau, hay đủ tự tin để vứt bỏ những suy nghĩ đó, đến bên nhau và yêu thương nhau trọn đời.

Ảnh: ARTLee

Thật lòng mà nói, trong chuyện tình yêu, khi đã tìm thấy nhau thì hãy luôn trân trọng, nắm chặt tay nhau mà bước đi, vượt qua những bão giông đang ập đến. Khi vượt qua được những điều đó, thì hạnh phúc mới trọn vẹn và thấm sâu trong lòng. Đừng vội vã buông tay khi thấy khó khăn mà sợ rằng người mình yêu sẽ khổ. Vì chính điều đó, sau này khi gặp lại nhau, với cái khác của cả hai, nỗi khổ lại xuất hiện thêm lần nữa mà thôi. Vậy hãy giữ lấy nhau, cùng nhau băng qua mọi thử thách để đón nhận yêu thương, hạnh phúc mãi mãi về sau thay vì bỏ cuộc để khi gặp lại, nỗi đau càng thêm nặng.

Nếu đã tìm thấy nhau, đừng vội vã buông tay trước sóng gió.

Theo: guu.vn

Author: Nhái Bén



Related news
You may be interested